chồng anh gãy chân rồi
Nam thanh niên tông CSGT gãy chân rồi bỏ chạy. Đội Cảnh sát Hình sự Công an quận Hải Châu (TP Đà Nẵng) cho biết, đang phối hợp với Công an phường Thuận Phước, tổ công tác C3-911 tạm giữ đôi nam nữ chạy xe máy tông gãy chân CSGT rồi bỏ trốn. Trước đó, 22h15 ngày 11/9
Bệnh nhân sẽ không đủ oxy và tử vong rất nhanh. Những biến chứng này cũng thường xảy ra trong những ngày đầu sau khi bị gãy xương. Khi bị gãy nhiều xương hay gãy xương lớn có thể gây dập nát mô mềm, hiện tượng này cũng gây tắc mạch máu do mỡ
Truyện [ĐM/DỊCH] CHÂN CỦA CHỒNG EM GÃY RỒI - [ĐM/DỊCH] CHÂN CỦA CHỒNG EM GÃY RỒI trên điện thoại. Truyện cập nhật nhanh nhất Chân của chồng em gãy rồi Tác giả: Hứa Bán Tiên Giới thiệu: Có thế thân, có
Vợ ung thư, chồng bị cây đè gãy chân, gia đình lâm vào cảnh điêu đứng. Để kiếm tiền cho vợ chữa bệnh ung thư, anh Quang ra sức làm lụng. Bất ngờ, anh bị cây đổ đè vào người làm gãy chân khiến tình cảnh gia đình càng thêm khó khăn gấp bội. Đã đến lịch tái khám
Chồng Anh Gãy Chân Rồi Tác giả: Hứa Bán Tiên Edit: Cánh Cụt Thể loại: Hiện đại, ngọt, đoản văn, cẩu huyết, bạch nguyệt quang, thế thân ( đừng tin nó ==) Giới thiệu Đây chỉ là một câu chuyện tình
Männer Die Mit Allen Frauen Flirten. "Ý là anh bị như thế vợ còn đi xa được. Để chồng nói hết, em mới nhẹ nhàng nhắc lại chuyện cũ cho nghe...", người vợ kể. Vẫn có câu "miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ mãi", nhất là đối với phụ nữ, những tổn thương tinh thần từ người đàn ông mình yêu mang lại sẽ luôn là nỗi ám ảnh, khiến họ một đời không quên. Từng trải qua cảm giác day dứt, buồn khổ vì sự lạnh nhạt của chồng, mới đây một người vợ trẻ đã phẫn nộ lên mạng tâm sự về câu chuyện hôn nhân của mình. "2 năm đầu sau cưới, em bị khủng khoảng hôn nhân bởi chồng em thật sự quá thay đổi so với ngày chưa kết hôn. Sau cưới, anh ấy sống hời hợt chẳng bao giờ quan tâm tới suy nghĩ, cảm xúc của vợ. Với chồng em, tiền có thể giải quyết mọi việc, thậm chí vợ chửa đẻ anh cũng không màng hỏi han, chỉ cần biết hàng tháng đưa đủ lương cho vợ coi như xong nghĩa vụ. Em mổ đẻ cũng phải tự chăm con một mình, chồng đi tối ngày, hết đi làm thì đi nhậu. Cũng vì không có ai đỡ đần, mổ đẻ được chục ngày em phải tự ngồi dậy làm mọi việc, sau bị bục chỉ khâu vết mổ phải vào viện khâu lại, đau không gì tả nổi. Buồn hơn, chồng em thấy vợ vậy cũng chẳng xót thương, anh bảo đàn bà ai chẳng đẻ, đâu chỉ mình em mà phải than vãn. Bài chia sẻ của người vợ Dần dần chính sự vô tâm của chồng giúp em tỉnh ngộ hiểu ra 1 điều rằng, muốn sống tốt không thể ngồi chờ đợi sự quan tâm từ chồng, tốt nhất tự mình yêu lấy mình trước. Cách đây 1 tuần chồng em bị ngã xe, gãy chân phải bó bột ngồi trên giường. Sức khỏe của anh ấy không bị ảnh hưởng nhiều chỉ là không đi lại được. Hàng ngày em vẫn phục vụ cơm nước. Có điều nếu là trước đây em sẽ tận tình nâng giấc không rời, giờ em cũng chỉ chăm sóc cho tròn nghĩa vụ, còn lại em vẫn lo việc công ty. Hôm qua, đi làm về em thông báo sẽ đi công tác 1 tuần. Chồng em nghe thế, đỏ ngay mặt quát vợ là vô trách nhiệm với gia đình, coi công việc sự nghiệp hơn chồng. Ý là anh bị như thế vợ còn đi xa được. Để chồng nói hết, em mới nhẹ nhàng đáp lời 'Vết thương của anh chẳng hề hấn gì so với vết mổ đẻ ngày trước của em. Anh nhớ chứ, vợ đẻ mổ đau tới trầy da tróc vảy, anh có quan tâm hỏi han em nửa lời? Anh nói anh đưa tiền cho em là quá đủ rồi. Vậy thì giờ em cũng đi làm đưa tiền cho anh, để anh thấy được lúc này đồng tiền có thực sự vạn năng như anh nghĩ?'. Nghe vợ nói tới đây, chồng em im hẳn. Em về phòng gấp đồ, đúng lịch sáng hôm sau lên đường sớm. Có điều thay vì đi 3 ngày, em chỉ đi hôm trước, hôm sau về luôn chủ yếu để mặc cho anh xoay xở mọi việc một mình. Có như thế anh ấy mới hiểu nỗi khổ của vợ những ngày mổ đẻ ở cữ. Thấy vợ về sớm hơn kế hoạch, tới nhà lại mau mải dọn dẹp nấu nướng cho chồng cộng thêm những gì vợ nói hôm trước, anh ấy chắc phần nào hiểu vấn đề nên lúc vợ mang cơm vào phòng cho tự nhiên lại biết nói lời cảm ơn. Đấy là lần đầu sau gần 4 năm chung sống chồng em biết cảm ơn vợ. Vậy mới biết, nhiều khi mình cứ nhẫn nhịn, hi sinh thầm lặng chưa chắc đã được chồng thấu hiểu cho. Ngược lại, phải để cho chồng nếm trải những vất vả gian nan của vợ, khi ấy họ mới hiểu nỗi vất vả của vợ. Từ nay em sẽ thẳng thắn thể hiện cho chồng biết quan điểm sống của mình để đôi bên nhìn nhau mà sống. Cuộc đời phải có qua có lại, không có chuyện cứ 1 người hi sinh, một người chỉ hưởng thụ rồi vô tâm như trước nữa". Vợ chồng cần nhất những khi đau ốm được bạn đời chăm sóc, nâng giấc. Đấy mới là điều cốt lõi, giá trị nhất của 4 chữ "hôn nhân gia đình". Đặc biệt với phụ nữ, lúc họ yếu đuối là khi chửa đẻ vượt cạn rất cần sự quan tâm săn sóc của chồng. Anh chồng trong câu chuyện trên lại quá vô tâm khiến vợ bất bình như vậy là điều có thể hiểu được. Hẳn rằng sau chuyện lần này anh đã hiểu và biết trân trọng vợ mình hơn. Theo Pháp luật và bạn đọc Xem link gốc Ẩn link gốc
Edit Cánh CụtThể loại Hiện đại, ngọt, đoản văn, , bạch nguyệt quang, đừng tin nó ==Nội dung chính của câu chuyện tình yêu đơn giản giữa hai con người thời hiện đại ấm áp nhẹ nhàng. Không thế thân, không cẩu huyết, cũng không có người thứ ba xen vào.
Năm 26 tuổi, tôi bước vào cuộc sống hôn nhân. Anh là nhân viên IT kiệm lời và không thích hoa mỹ, còn tôi là giáo viên dạy văn thích mơ mộng. Chúng tôi có đến bốn năm yêu nhau mới tính chuyện về chung một nhà. Thực lòng mà nói bốn năm dài đằng đẵng ấy, bạn bè đều nói tôi có sức chịu đựng cao trước người bạn trai khô khan và chưa bao giờ biết nói những điều lãng mạn. Thậm chí đến ngày sinh nhật ban gái hay valentine mà anh còn quên và nhầm với nhau thì cũng thật đáng để tôi giận dỗi. Biết vậy nhưng tôi cũng phải chấp nhận đáp trả lại đám bạn rằng đó là luật bù trừ của tạo hóa. Bởi hai người yêu nhau mà đều thích bay bướm và lãng mạn thì còn gọi gì là gia vị của tình yêu nữa. Đến khi kết hôn, chồng tôi mải lao đầu vào công việc không mệt mỏi. Suốt ngày, anh ôm khư khư cái máy tính với phần mềm khiến tôi cũng buồn lắm. Tôi nấu một bữa cơm với bao nhiêu món ngon trên bàn, anh chỉ cắm đầu ăn rồi nhìn vào điện thoại. Lúc ấy ức quá, tôi giả vờ hỏi “Hôm nay, em nấu thịt kho tàu và canh chua cá lóc có ngon không anh?”. Anh không hề ngẩng lên mà nói ngắn gọn “Ừ, ăn cũng được!”. Đám cưới đồng nghiệp, tôi xúng xính đứng trước gương xem mình thế nào trong chiếc váy mới mua. Tôi phải hỏi chồng mãi mới thấy anh quay qua liếc nhìn rồi nói lẹ “Ừ,cũng đẹp!”. Nghe chồng buông một câu cụt lủn mà khiến tôi vừa buồn cười vừa giận lắm. Suốt ngày, anh ôm khư khư cái máy tính với phần mềm khiến tôi cũng buồn lắm. Ảnh minh họa Biết tính anh kiệm lời và không thích hoa mỹ, lãng mạn nên tôi cũng tự động viên bản thân cần phải tập bằng lòng với thực tế. Vì dù sao anh cũng là người hiền lành và hiểu chuyện chứ không khua môi múa mép như những người khác. Và rồi mọi chuyện bắt đầu xảy đến với tôi. Hơn một năm sau ngày kết hôn, tôi bị tai nạn giao thông khi trên đường đi dạy về. Chân phải của tôi bị thương nặng phải ngồi xe lăn mấy tháng. Bác sỹ còn kết luận sau này tôi cũng khó có thể đi lại bình thường được vì di chứng sau tai nạn. Lúc ấy, tôi cảm giác như mọi thứ bắt đầu sụp đổ trước mắt mình. Tôi mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống và không dám đối mặt với sự thật. Những ngày nằm viện, tôi chỉ âm thầm khóc ướt gối. Thấy vợ buồn và tuyệt vọng, anh chỉ biết động viên rồi lấy khăn thấm nước cho tôi. Trông anh trở nên gầy sọp hẳn đi vì thức đêm chăm rồi còn phải đẩy xe đưa tôi đi khắp các phòng chức năng kiểm tra chân cho vợ. Nhiều đêm tỉnh giấc thấy anh vẫn còn ngồi bên giường, mắt muốn díu lại nhưng tay vẫn phẩy phẩy tờ báo cho tôi vì sợ quạt trong bệnh viện không đủ mát. Có hôm, anh nhễ nhại mồ hôi leo cầu thang bộ lên để tôi kịp ăn bát cháo nóng do chính tay mình tự nấu. Lần đầu tiên trong đời, tôi ăn một bát cháo vừa mặn mà thịt bò lại dai đến như vậy. Thấy anh cứ hướng mắt về phía vợ xem nhận xét thế nào. Sau đó, anh lại cười hô hố bảo “Đấy chồng đã bảo là ngon mà bác hàng xóm nói là chồng nấu cháo mặn quá, sợ vợ nuốt không trôi”. Nhìn anh hài lòng về thành quả do chính mình làm ra mà tôi thấy thương và cảm động vô cùng. Nhiều lúc nằm nghĩ ngợi, tôi buồn bã muốn ly hôn để giải thoát cho anh vì dù sao cả hai vẫn chưa có con cái ràng buộc. Nghe tôi chưa nói hết câu, anh chỉ giúi tay vào đầu bảo tôi thật ngốc nghếch khi nói những điều dại dột ấy. Tôi nghĩ rằng, đây chính là lời nói lãng mạn, ngọt ngào nhất của chồng dành cho tôi. Ảnh minh họa Đã hơn ba tháng kể từ ngày bị tai nạn. Bao nhiêu lần anh cố dìu tôi đứng dậy để tập đi lại bình thường nhưng tôi không thể làm được. Nhiều khi thấy anh động viên, kiên trì giúp tôi tập, tôi lại thấy bản thân thật tệ. Ngày hôm sau mãi đến tận chiều tối mới thấy anh trở lại bệnh viện. Anh thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại rồi anh hào hứng khoe rằng đã tìm được phòng tập phục hồi chức năng để giúp tôi đi lại bình thường. Tối hôm đó, anh cầm tay tôi và nói rằng, anh hối hận vì lúc trước không quan tâm nhiều tới tôi. Đến khi tôi bị tai nạn, lúc nhìn tôi bị đưa vào phòng cấp cứu, anh ngồi bên ngoài chỉ khẩn cầu ông trời rằng anh sẽ đối xử tốt với tôi suốt đời, chỉ xin ông trời đừng mang tôi đi. Tôi nghĩ rằng, đây chính là lời nói lãng mạn, ngọt ngào nhất của chồng dành cho tôi.
Anh là Nguyễn Văn Phúc sinh 1992, em là Nguyễn Văn Đức sinh năm 1994 ở tại khu vực Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc huyện Thốt Nốt – Cần Thơ. Phúc vừa đúng 20 tuổi thì hơn 50 lần gãy xương, vết thương gãy đeo đẳng và ám ảnh cái tuổi đầy nhựa sống, cuối năm 11 Phúc không thể theo học, đành nghỉ học. Đức cũng không hơn gì anh, 18 tuổi hơn 20 lần gãy lần gần đây nhất vào tháng 5/2011 và tháng 11/2011, vết thương hành hạ, chân trái sưng phù phải ngồi xe lăn, gia đình chưa có tiền đem đi giải phẫu kéo xương. Em đành phải nghỉ học giữa năm lớp 12/B3 Trường Trung học phổ thông Thốt Nốt. Trong khi ý chí, nghị lực của em là đeo đuổi việc Văn Phúc đã hơn 50 lần gãy chân do bệnh xương thủy tinh khiến 2 chân của em chùng xuống, lệch hẳn về phía trướcHơn hai mươi năm, người cha Nguyễn Văn Quyền 47 tuổi, người mẹ Hà Thị Kim Đeo 49 tuổi đã nuốt ngược nước mắt hai lần bán hai căn nhà để chạy chữa căn bệnh cho hai con, nhà mất mà bệnh vẫn còn y nguyên. Thấy con bị tật nguyền, anh Quyền, chị Đeo cố tìm tương lai bằng cái chữ. Thế là hơn mười mấy năm qua, anh Quyền cũng như bạn bè vất vả cõng con đi học, buồn một nỗi ước mong bình dị vẫn gặp lắm gian truân. Cứ cách một vài tháng lại có một đứa gãy xương Kim Đeo ôm cái chân gãy của thằng Phúc nói trong làn nước mắt “Tội nghiệp hai con tôi chưa có một ngày vui, thấy bạn bè chạy nhảy, nó quên mình bệnh tật, nhảy lên vui cười là bị gãy chân ngay. Có nhiều lúc hai đứa gãy xương cùng một lúc, chồng cõng một đứa, vợ cõng một đứa chạy la làng nhờ bà con tiếp tay chở đi bệnh viện. Khổ một nỗi nhà của chúng tôi ở giữa đảo, bốn bề là nước, muốn qua bệnh viện phải chờ phà mới qua được”.Nguyễn Văn Đức cũng vừa bị gãy chân phải ngồi xe lăn và không thể đi học trở lạiSau những lần gói ghém tiền bạc lên Trung tâm chỉnh hình tại TP Hồ Chí Minh, phẫu thuật kéo xương băng bột, nhưng rồi lại tiếp tục gãy, tiếp tục gãy thành một chuỗi ngày đớn đau bất tận. Theo các bác sĩ, hai con của anh Quyền, chị Đeo mắc phải chứng bệnh xương thủy tinh, hay còn gọi là bệnh tạo xương bất chúng tôi hỏi về cuộc sống gia đình, anh Quyền cho biết năm 1987 anh đi bộ đội và đến năm 1992 thì phục viên. Từ đó đến nay sống nghề làm thuê vác mướn. Chị Nguyễn Thị Kim Đeo ngày ngày đẩy xe ba gác chở rau củ đi bán quanh xóm. Hai anh chị suốt đời vay tiền chữa bệnh cho con, rồi tiếp tục làm thuê vác mướn dè sẻn gom góp trả 2 lần bán nhà chạy chữa cho con nhưng bệnh của Phúc và Đức "đâu vẫn hoàn đấy", chỉ bố mẹ em ngày càng khốn khóHai vợ chồng chỉ sinh hai con, nhìn hai khuôn mặt khôi ngô của anh em Phúc rồi nhìn bốn cái chân dị dạng như những chiếc vòng gặt lúa, gãy khúc, xương ống lép và nhọn mà không khỏi chạnh lòng. Em hai ở trong tuổi xuân phơi phới mà chưa có lấy một ngày vui. Đôi mắt thèm thuồng nhìn các bạn đồng trang lứa nô đùa chạy tôi lại hỏi về ước mong của hai em trong tương lai, với ánh mắt u buồn Nguyễn Văn Phúc nói giọng nghe xa vắng “Hai chân dị dạng, tật nguyền rồi. Bây giờ cầu xin các cơ quan chức năng chữa cho bệnh cho em ổn định không gãy xương tái phát. Lúc đó xin đi học vi tính văn phòng tạo công ăn việc làm giúp cha mẹ. Riêng em Nguyễn Văn Đức, mong có tiền đi Trung tâm chỉnh hình mổ kéo xương vừa gãy để bớt đi đau đớn, nếu bệnh ổn định xin tiếp tục đi học lại”.Theo anh Lý Quốc Hưng, trưởng Khu vực Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc Hoàn cảnh hai cháu Phúc, Đức thật thương tâm, cố gắng học hành nhưng bệnh tật đeo bám không tha, trong khi gia đình anh chị Quyền làm thuê làm mướn tần tật vẫn không đủ tật của Phúc và Đức luôn rình rập như bản án treo chờ ngày hành quyết. Gãy xương rồi lo sợ gãy tiếp. Ánh mắt u buồn nhìn tương lai mù mịt của mình trong những tiếng thở dài cúa bố, của mẹ...Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về1. Anh Nguyễn Văn Quyền, địa chỉ Trường Thọ 1 Phường Tân Lộc, huyện Thốt Nốt, TP Cần Thơ2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội Cạnh cây xăng Kim MãTel 04. 3. Fax 04. 3. quynhanai đọc ủng hộ qua các tài khoản sau* Tài khoản VNĐ tại VietComBank Tên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 045 100 194 4487 Tại Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.* Tài khoản USD tại VietComBank Account Name Bao Khuyen hoc & Dan triAccount Number 045 137 195 6482Swift Code BFTVVNVXBank Name THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM VietComBank* Tài khoản VNĐ tại VietinBank Tên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 10 201 0000 220 639 Tại Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội MBTên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 0721100356359Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội MBTên TK Báo Khuyến học & Dân trí Số TK 0721100357002Swift Code MSCBVNVXBank Name MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam3. Văn phòng đại diện của báo VP Hà Tĩnh 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel Đà Nẵng 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel HCM số 39L đường 11 Miếu Nổi, phường 3, quận Bình Thạnh, Tel 0866786885VP Cần Thơ 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel Đức Đạt
Cách đây 3 tháng, tôi phát hiện ra chồng ngoại tình. Anh cặp bồ với một cô gái trẻ làm nghề cắt tóc ở cách nhà tôi một con phố. Có lẽ hai người họ đã qua lại một thời gian dài rồi, nhưng lúc đó chỉ lén lút thậm thụt với nhau. Đến khi bị tôi biết được, thu thập đủ bằng chứng tung ra, họ liền bất chấp công khai, chẳng thèm giấu giếm gì tôi dường như không còn chút ý nghĩ nào cho gia đình. Có những ngày anh ở hẳn với cô nhân tình. Hoặc anh đưa cô ta đi chơi xa vào những cuối tuần, cô ta chụp cả ảnh đăng lên facebook. Nói chung, họ hoàn toàn xem tôi chẳng ra gì. Tôi vì thương hai đứa con, đến giờ chúng vẫn không biết bố chúng tệ bạc như thế nào, vẫn nghĩ bố đi công tác. Tôi muốn giữ mái nhà và hình ảnh người cha cho các con nên khuất mắt trông coi, mặc kệ chồng đi với nhân tình. Tuần trước chồng tôi đưa cô bồ đi phượt phủng tận Hà Giang, trên đường về thì bị tai nạn xe cộ. Anh bị gãy một chân còn cô nhân tình thì bị gãy mũi và trầy da xước sát một số chỗ. Nghe được tin, tôi vội chạy lên bệnh viện thì thấy anh đã được phẫu thuật xong và đang chờ ở phòng hậu phẫu. Tôi muốn giữ mái nhà và hình ảnh người cha cho các con nên khuất mắt trông coi. Ảnh minh họaMấy ngày hôm đó tôi phải chăm chồng theo trách nhiệm của người vợ, chồng tôi giấu bố mẹ vì sợ ông bà hỏi nguyên nhân. Các con đến thăm bố thì cứ nghĩ do bố đi công tác bị tai nạn nên xót thương khóc lóc rồi an ủi bố. Tôi thấy hai mắt chồng chực muốn khóc nên thấy trào phúng lắm. Cũng may là từ lúc tỉnh lại, anh không hỏi thăm về cô bồ, nếu không chắc tôi mặc kệ anh trong viện mà về. Thế nhưng sáng hôm nay, cô nhân tình của chồng xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Tôi tưởng cô ta đến thăm anh nên định lấy cớ đi về nhà thay quần áo để kệ họ với nhau đỡ nhức mắt tôi. Song cô ta bảo tôi ngồi lại để nói chuyện với tôi. Cô ta yêu cầu chồng tôi đưa cho cô ta 170 triệu để cô ta làm phẫu thuật thẩm mỹ. Khuôn mặt cô ta vì bị ngã xuống mặt đường nên giờ để lại nhiều sẹo, răng cũng bị gãy. Cô ta cần phải làm lại khuôn mặt càng sớm càng tôi phải kệ anh trong đó thêm vài ngày nữa cho biết mặt. Ảnh minh họaTôi kinh ngạc nhìn cô ta, rồi nhìn sang chồng xem anh định xử lý thế nào thì anh bảo "Giờ vợ anh cầm hết tiền, anh không có tiền đâu, em hỏi vợ anh đi".Vậy là cả hai quay sang nhìn tôi, tôi thấy nực cười quá nên tôi bảo "Tôi cũng không có tiền". Thế là cô ta nhảy xổ lên chỉ vào mặt tôi, mắng chửi tôi là tham lam, không muốn rút tiền ra. Thấy tôi chẳng nói gì, cô ta liền ăn vạ, bắt đền chồng tôi làm cô ta bị tai nạn, khiến mặt cô ta bị xấu xí. Rồi cô ta nằng nặc bắt chồng tôi trả 170 triệu. Chồng tôi thì chân đau nên cứ ú ớ gọi tôi, bảo tôi cho anh vay tiền, lúc nào khỏe anh đi làm trả thấy buồn cười quá, có trò đời nào kỳ quặc hơn thế này không? Tôi chưa tống cổ hai con người này là đã còn nhân nhượng rồi, thế mà giờ đòi tôi đưa tiền cho phẫu thuật thẩm mỹ, đòi vay tiền tôi. Bực mình quá nên tôi bỏ về. Từ sáng tới giờ tôi mặc kệ chồng trong viện. Chắc tôi phải kệ anh trong đó thêm vài ngày nữa cho biết mặt. Còn về cô nhân tình kia thì tôi nên xử lý thế nào hả mọi người?huyensuo... tôi đứng về phía Văn Mai nữ phải được tôn trọng và bảo vệ quyền an toàn dù ở bất cứ đâu. Phát tán những hình ảnh riêng tư và nhạy cảm của phụ nữ, dù bất cứ lý do gì đều không được chấp nhận. Chúng ta hãy cùng đứng về phía Văn Mai Hương và chung tay bảo vệ phụ nữ, vì một xã hội văn minh hơn.
chồng anh gãy chân rồi